Chiều nay, bất chợt rơi ra từ đâu đó mấy tấm hình chụp trong chuyến du lịch về Quảng Nam, chạnh lòng bâng khuâng nhớ phố cổ Hội An da diết!
Ba ngày ngắn ngủi gắn bó với Hội An – không biết đã đủ để gọi tên thành tình yêu và nỗi nhớ không nhỉ? Chỉ biết khi xe lăn bánh rời khỏi Hội An, là biết mình đã trót để hồn “dan díu” với phố cổ thương yêu; biết rồi đây lòng sẽ nhớ sẽ thương, sẽ đầy tràn những hoài niệm về phố cổ như một người bạn tình thoáng qua trong đời mà những dấu yêu mãi còn đọng lại trên môi một vị tình nồng ấm…

Nhớ lắm từng con phố dài với những ngôi nhà gỗ cổ xưa hình ống mang nét chạm trổ tinh vi đã tồn tại từ hơn ba trăm vòng quay xuân hạ thu đông, xuyên suốt từ phố nọ sang phố kia trong sắc nâu thâm trầm của những mái ngói ngày đêm hát thầm về mưa nắng thời gian. Quá khứ chập chờn thơm hương vương lên cái cảm giác của sự bình yên như đi trong một thế giới thần tiên không tiếng ồn ào và bụi bặm của động cơ, không những biển hiệu quảng cáo dọc ngang của chốn phồn hoa mang tên Hà Nội mà mình đã sống…
Chỉ còn lại một sự lắng đọng mang tên cảm nhận trong buổi chiều yên ả thong dong đạp xe qua từng con phố nhỏ, khám phá những nét dịu dàng, đằm thắm và tinh tế của đất và người Hội An…


Nhớ khung cảnh mơ màng trong ánh sáng mờ ảo của những chiếc đèn lồng đung đưa trong gió bình yên – một vẻ đẹp huyền ảo, lãng mạn và sâu lắng thắp lên trong lòng người những cảm xúc thần tiên…
Nhớ cô gái bán đèn lồng lưu niệm ở một góc phố nhỏ trên đường Trần Phú có nụ cười hiền với chiếc răng khểnh duyên duyên khi giới thiệu về ý nghĩa màu sắc của những chiếc đèn lồng: Màu đỏ tượng trưng cho sự may mắn, màu vàng ánh lên những tươi vui, mầu gấm huyết dụ mang thoáng kiêu sa và sắc xanh mong manh một cảm giác lạnh lẽo… Có những chiếc đèn lồng sang trọng được chế tác từ gỗ quý với những hoa văn chạm trổ đầy tinh tế cùng những tích truyện cổ nổi tiếng phác thảo trên những tấm kính bao quanh dưới bàn tay tài hoa của những nghệ nhân say mê lồng đèn qua năm tháng… Mỗi khi ngọn nến bên trong toả sáng, cảnh mây trắng, trời xanh hoặc nước biếc sẽ liên tục quay tròn, hắt bóng các chi tiết lên mặt kính, sống động và ấn tượng đến lạ kỳ!



Khoảnh khắc ấy, phút giây ấy – khi chia tay để về với Hà Nội là lúc biết hồn mình từ đấy sẽ nhuốm đầy lưu luyến và nhớ thương: Những con đường hẹp chạy ngang dọc tạo thành các ô vuông kiểu bàn cờ; những quán café nhỏ xinh, không gian thân mật và ấm cúng của những gallery; những món ăn phong vị xứ Quảng như bánh Bo, bánh Vạc, Cao lầu, rồi những bản nhạc không lời thấm đẫm hồn người đầy xao xuyến…
Tất cả dẫu đã lùi xa sau lưng cả hàng nghìn kilomet, dẫu có lúc đã lẫn vào đâu đó cái guồng quay sôi động của chốn Hà Thành phồn hoa – nhưng vẫn luôn ấm nóng thiết tha; vẫn mãi vẹn nguyên cảm giác bình yên trong một vòm trời cách biệt với sự phô pha mà ăm ắp những ân tình đằm thắm đến tinh khôi.

Không quá trang nghiêm như Cố Ðô Huế, không quá sôi động như chợ Lớn, nét cổ truyền nơi đây mang một vẻ thuần khiết, thu hút những tâm hồn ưa chuộng lãng mạn của những ngày xa xưa… Có ai đó đã nói về Hội An như vậy. Còn với mình, phố Hội bình dị tựa bông hoa trầm lặng mà nhiều mê đắm giữa thời gian vương hương vào tháng năm, vào lòng người – dẫu chỉ một lần ghé chân mà hồn gửi lại, hát mãi như một tình nhân…
Gửi về phố cổ những yêu thương và ước mong một ngày gặp lại, để tắm trên sống nước sông Hoài, thấy lòng tươi mát như đang uống đầy mạch nguồn của mùa xuân…
Bài và ảnh: LƯƠNG ĐÌNH KHOA
(Sưu tầm)
Filed under: Quê Tôi | Leave a Comment »










