Nồng nàn nỗi nhớ Hội An

Chiều nay, bất chợt rơi ra từ đâu đó mấy tấm hình chụp trong chuyến du lịch về Quảng Nam, chạnh lòng bâng khuâng nhớ phố cổ Hội An da diết!

Ba ngày ngắn ngủi gắn bó với Hội An – không biết đã đủ để gọi tên thành tình yêu và nỗi nhớ không nhỉ? Chỉ biết khi xe lăn bánh rời khỏi Hội An, là biết mình đã trót để hồn “dan díu” với phố cổ thương yêu; biết rồi đây lòng sẽ nhớ sẽ thương, sẽ đầy tràn những hoài niệm về phố cổ như một người bạn tình thoáng qua trong đời mà những dấu yêu mãi còn đọng lại trên môi một vị tình nồng ấm…

Nhớ lắm từng con phố dài với những ngôi nhà gỗ cổ xưa hình ống mang nét chạm trổ tinh vi đã tồn tại từ hơn ba trăm vòng quay xuân hạ thu đông, xuyên suốt từ phố nọ sang phố kia trong sắc nâu thâm trầm của những mái ngói ngày đêm hát thầm về mưa nắng thời gian. Quá khứ chập chờn thơm hương vương lên cái cảm giác của sự bình yên như đi trong một thế giới thần tiên không  tiếng ồn ào và bụi bặm của động cơ, không những biển hiệu quảng cáo dọc ngang của chốn phồn hoa mang tên Hà Nội mà mình đã sống…

Chỉ còn lại một sự lắng đọng mang tên cảm nhận trong buổi chiều yên ả thong dong đạp xe qua từng con phố nhỏ, khám phá những nét dịu dàng, đằm thắm và tinh tế của đất và người Hội An…

tamtay.vn - photo - NHỚ PHỐ CỔ HỘI AN
Nhớ ông cụ già cho thuê xe đạp rung rung chòm râu bạc nở một nụ cười  sảng khoái trước thắc mắc của mình khi cho khách thuê xe mà không cần đặt cọc. Nhớ khuôn mặt lí lắc của cô bé con trên đường Nguyễn Thái Học khi mình hỏi đường. Cô bé lắc đầu không biết, nhưng người cha của em khi biết mình là người Bắc ghé thăm và muốn hỏi đường, đã không ngần ngại chạy đuổi theo xe đạp của mình cả một đoạn đường dài đến cả một cây số để chỉ đường cho khách phương xa…
Trải dài âm thầm theo bước chân mình suốt cả chiều dài phố cổ là những con người hiền lành chân chất như thế, là những bản nhạc không lời du dương vang lên không dứt, như một dòng chảy êm đềm và miên viễn ru thành những ký ức ám ảnh khi xa…
tamtay.vn - photo - NHỚ PHỐ CỔ HỘI AN

Nhớ khung cảnh mơ màng trong ánh sáng mờ ảo của những chiếc đèn lồng đung đưa trong gió bình yên – một vẻ đẹp huyền ảo, lãng mạn và sâu lắng thắp lên trong lòng người những cảm xúc thần tiên…

Nhớ cô gái bán đèn lồng lưu niệm ở một góc phố nhỏ trên đường Trần Phú có nụ cười hiền với chiếc răng khểnh duyên duyên khi giới thiệu về ý nghĩa màu sắc của những chiếc đèn lồng: Màu đỏ tượng trưng cho sự may mắn, màu vàng ánh lên những tươi vui, mầu gấm huyết dụ mang thoáng kiêu sa và sắc xanh mong manh một cảm giác lạnh lẽo… Có những chiếc đèn lồng sang trọng  được chế tác từ gỗ quý với những hoa văn chạm trổ đầy tinh tế cùng những tích truyện cổ nổi tiếng phác thảo trên những tấm kính bao quanh dưới bàn tay tài hoa của những nghệ nhân say mê lồng đèn qua năm tháng… Mỗi khi ngọn nến bên trong toả sáng, cảnh mây trắng, trời xanh hoặc nước biếc sẽ liên tục quay tròn, hắt bóng các chi tiết lên mặt kính, sống động và ấn tượng đến lạ kỳ!

tamtay.vn - photo - NHỚ PHỐ CỔ HỘI AN
Mỗi chiếc đèn lồng mang một vẻ dễ thương và ấn tượng khác nhau: hình tròn gợi cảm giác ấm cúng của sự sum vầy; hình quả tram, hình ống dài kiểu Nhật Bản gợi sự bay bổng của những giấc mơ; hình trụ vuông, hình lục lăng theo phong cách Trung Hoa gợi nhiều đến sự bao bọc của yêu thương… Tất cả đủ kích cỡ, màu sắc, chủng loại lơ lửng treo dưới mái hiên tạo thành một thế giới lung linh của những ân tình sâu lắng, thắp trong nhau ánh sáng của nụ cười đôn hậu và ánh mắt trìu mến chan chứa yêu thương chưa vương những nỗi muộn phiền và mỏi mệt…
Nhớ cái cảm giác lành lạnh khi chiều giăng sương trên dòng sông Hoài Phố, nửa như dỗi hờn thổn thức, nửa như muốn ôm ấp gót chân lữ khách cùng  giọng ca bài chòi đâu đó vẳng lên từ những con thuyền biết kể chuyện cổ tích về dòng sông … Em gái nhỏ môi hồng mắt sáng trong ráng chiều hiu hắt đổ bóng xuống lòng ta thoáng mê đắm bâng quơ…
Rồi dưới ánh trăng đêm, bên chén rượu nồng em kể cho ta nghe về những đêm hoa đăng không có ánh đèn đường, đèn neon – chỉ ánh sáng đèn lồng ngập tràn phố Hội nghe những “thi huynh”, “thi muội” trong các câu lạc bộ thơ như Hoài Phố, Sông Tranh, Trường Giang… gửi tặng cho nhau những vần điệu của ân tình ngọt ngào, trong sáng với nét dịu dàng, e ấp của tình yêu lứa đôi lứa, của những tâm hồn mong gặp những tâm hồn tri âm đồng điệu – dù tuổi tác đang trôi về phía xế chiều… Phải rồi! Ta đã đọc được ở đâu đó, rằng Quảng Nam là vùng đất của thi ca với mạch nguồn tươi mát chảy từ phố Hội – sông Hoài…

Khoảnh khắc ấy, phút giây ấy – khi chia tay để về với Hà Nội là lúc biết hồn mình từ đấy sẽ nhuốm đầy lưu luyến và nhớ thương: Những con đường hẹp chạy ngang dọc tạo thành các ô vuông kiểu bàn cờ; những quán café nhỏ xinh, không gian thân mật và ấm cúng của những gallery; những món ăn phong vị xứ Quảng như bánh Bo, bánh Vạc, Cao lầu, rồi những bản nhạc không lời thấm đẫm hồn người đầy xao xuyến…

Tất cả dẫu đã lùi xa sau lưng cả hàng nghìn kilomet, dẫu có lúc đã lẫn vào đâu đó cái guồng quay sôi động của chốn Hà Thành phồn hoa – nhưng vẫn luôn ấm nóng thiết tha; vẫn mãi vẹn nguyên cảm giác bình yên trong một vòm trời cách biệt với sự phô pha mà ăm ắp những ân tình đằm thắm đến tinh khôi.

tamtay.vn - photo - NHỚ PHỐ CỔ HỘI AN

Không quá trang nghiêm như Cố Ðô Huế, không quá sôi động như chợ Lớn, nét cổ truyền nơi đây mang một vẻ thuần khiết, thu hút những tâm hồn ưa chuộng lãng mạn của những ngày xa xưa… Có ai đó đã nói về Hội An như vậy. Còn với mình, phố Hội bình dị tựa bông hoa trầm lặng mà nhiều mê đắm giữa thời gian vương hương vào tháng năm, vào lòng người – dẫu chỉ một lần ghé chân mà hồn gửi lại, hát mãi như một tình nhân…

Gửi về phố cổ những yêu thương và ước mong một ngày gặp lại, để tắm trên sống nước sông Hoài, thấy lòng tươi mát như đang uống đầy mạch nguồn của mùa xuân…

00h12, 13.01.2009

Bài và ảnh: LƯƠNG ĐÌNH KHOA

(Sưu tầm)

Thương thế, quà quê…

Thương thế, quà quê…

1.Một sáng đến cơ quan, nghe một đồng nghiệp ta thán: “Nhà mình mấy hôm nay có người nhà ở quê lên, tha lôi theo đủ thứ: nào gạo, nào trứng, đỗ, lạc, đu đủ, ngô, khoai…, để đầy cả góc nhà. Ở Hà Nội bây giờ có thiếu thứ gì đâu, mang vác lên làm gì cho khổ!”. Ôi, quà quê, lơ ngơ lên phố thị làm gì để đôi khi tủi phận…

Thế nhưng quà quê vẫn lên phố, dù được mong đợi hay không. Sự xuất hiện của quà quê có khi được đón nhận chân tình, nhưng cũng có khi gặp sự thờ ơ, hờ hững. Với những người nhà quê vô tư, hồn hậu, quà quê là “của ít lòng nhiều”, “của nhà trồng được”… Không kiểu cách, màu mè, không vụ lợi, toan tính, quà quê cứ thế đùm đùm, bọc bọc lên phố. Đôi khi quà quê còn lân la làm quen với hàng xóm của con cháu trên thành phố. Khi thì dăm chục trứng gà, trứng vịt, lúc lại mấy đẵn mía tím ngọt, khi thì bơ lạc, lúc lại trái cam… Chả khách khí gì sất, quà quê cứ thế vào nhà lúc mâm cơm còn chưa dọn đi, nói cười xởi lởi: “Bà ở quê lên chơi, có chục trứng gà quê mang sang cho bé Tin này! Lòng đỏ lắm, bổ lắm, không như trứng gà nuôi cám trên này đâu!”, rồi quày quả ra về, chẳng đợi nghe câu cám ơn! Nhìn rổ trứng quê, bé Tin thắc mắc: “Sao trứng này bẩn thế hả mẹ?”. “Ừ, trứng này vừa nhặt từ ổ rơm, vẫn còn dính mấy cọng rơm đây này, có qua xử lý tia cực tím như trứng gà trong siêu thị đâu con…”. Nhà ở thành phố lát gỗ, trải thảm len, quà quê lắm lúc hồn nhiên mang cả rơm rạ vào phòng khách…

2.Tôi thường thấy e dè trước những món quà tặng có vẻ đắt tiền. Có lẽ bởi vì ngày xưa, mẹ tôi hay dặn: “Quà tặng cốt là ở tấm lòng. Quà tặng đắt tiền thường là thứ đồ để mua chuộc!”. Tôi luôn cố gắng cưỡng lại sự hấp dẫn của những món quà sang trọng, thế nhưng chưa bao giờ tôi có thể từ chối những món quà quê. Cưỡng lại sự “mua chuộc” đương nhiên là khó khăn, nhưng thuận theo sự cám dỗ cũng không phải dễ dàng. Với quà quê, chẳng cần phải băn khoăn cưỡng lại hay thuận theo, chỉ đơn giản là nhận, mủi lòng và nhớ! Quà tặng đắt tiền có thể khiến thích thú, nhưng quà quê lại khiến nao lòng và nhớ lâu, nhất là khi nó được tặng trong sự rụt rè, bối rối. Đã mười mấy năm rồi, tôi chưa gặp lại người bạn học đã bối rối dúi vào tay tôi gói bánh cáy khi tôi đang đứng bên cửa sổ giảng đường: “Đặc sản quê mình đấy! Mình rất mến bạn…”. Chỉ vậy thôi. Rồi ra trường, rồi mỗi đứa một nơi… Vậy mà đôi lúc chợt nhớ, chợt thấy như đã đánh rơi niềm hạnh phúc giản dị, đơn sơ. Ừ, thì ai mà để ý đến bánh cáy chứ, có bao giờ thấy bạn nói gì với tôi đâu? Lặng lẽ như thế, quà quê đến rồi đi, để lại chút dư vị mộc mạc, quê mùa trong ký ức học trò xa thẳm. Giờ có còn ai mang bánh cáy lên giảng đường tặng bạn gái nữa không?

3.Quà tặng đem lại niềm vui cho cả người nhận lẫn người tặng. Và tôi rất thích cái cảm giác khi gói quà và đem đi gửi. Cầu kỳ chọn giấy gói quà, rồi tìm dải nơ tiệp màu với giấy gói. Nếu nhờ người quen chuyển giúp thì không quên ghi thêm dòng chữ trên gói quà: “Nhờ anh (chị, cô, bác…) chuyển giúp, xin cám ơn nhiều!”.

Sau đó thì hình dung ra vẻ mặt của bạn lúc mở gói quà… Thấy vui làm sao!

Nhưng quà quê thì không thế. Quà quê chẳng bao giờ “sửa soạn áo quần”, có thế nào thì cứ thế mà ra chỗ hẹn, trong một lớp giấy báo hoặc túi nylon. Vậy mà quà quê lại khiến lâng lâng, say nồng. Chẳng điệu đà, đài các, sang trọng như các “nàng” rượu tây, chai rượu nếp quê của bạn khiến cho không gian cà phê sành điệu trở nên thân tình, gần gũi, rồi sau đó thì chếnh choáng và ấm áp lạ lùng! Nhìn món quà bạn tặng, chợt thấy mình nhiều lúc kiểu cách quá.

Quà quê đôi khi lại được gửi qua đường bưu điện, theo đường phát chuyển nhanh. EMS bánh ít, EMS quả vả, EMS mật ong và oải hương…, quà quê lên phố bằng phương cách chuyển phát hết sức hiện đại, nhanh tiện mà cũng không kém phần lãng mạn. Trong không khí ngày tết, giữa những ly sâm banh và vang đỏ, giữa những hộp bánh và kẹo tây, nhìn đĩa bánh ít lòng chợt chùng xuống. Thương thế quà quê… Cuộc sống có nhiều điều không thể đoán định. Đôi khi con người ta trở nên cách xa và nghi ngại vì những tín hiệu nhiễu sóng. Nhưng quà quê chỉ phát đi một tín hiệu duy nhất, không thể nhận biết sai lệch: tấm lòng quê chân tình!

Mấy hôm trước, tôi lại nhận được chút quà quê: nem chua đặc sản quê bạn. Mở gói quà ra bỗng thấy lạ lẫm: những chiếc nem chua xinh xắn gói lá chuối không buộc thành xâu mà được đóng gói nylon, bảo quản trong môi trường hút chân không, có đầy đủ nhãn mác và hạn sử dụng. Quà quê bỗng chốc mang dáng vẻ thị thành hiện đại, không còn nét “mộc” tự thân của nó nữa! Nhưng nhìn vẫn thấy rất thương…

Lưu Hương

Hai Sắc Hoa Ti gôn

hoatigon


Diễn Ngâm : Thúy Mùi- Khắc Từ

Hai Sắc Hoa Ti gôn
TTKH

 

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẻo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

 

BÁnh Bèo

A. Bánh bèo đổ chén

banhbeochen

- Dùng loại chén đất, trẹt, đường kính miệng chén chừng 10cm, chén cao 03cm. Hoặc tùy thích chọn loại nhỏ hơn một chút.

- Xửng hấp lớn. Chuẩn bị sẵn xửng nước nhiều và để nước sôi lớn lửa.

- Phân lượng bột: 1 phần bột gạo + 1/8 phần bột năng + 2 phần nước (thí dụ: 1 chén bột gạo khô + 1/8 chén bột năng + 2 chén nước hơi ấm + 1/3 muỗng cà phê muối). Nếu dùng bột khô thì đây chính là lý do nhiều khi đổ bánh chất lượng không đều dù cũng từng ấy bột, nước…Vì các bạn sẽ không biết chắc bột khô mình đang sử dụng làm từ loại gạo cho ra cơm dẻo hay khô. Hoặc các bạn có thể tự xay bột với một loại gạo ngon nào đó. Và cũng dùng phân lượng nước là 1 chén gạo + 2 chén nước (phần bột năng có thể dùng bột khô). Sau khi pha nước, phải để qua nửa giờ cho bột nở. Lưu ý: Bột năng có tác dụng làm cho bánh trong và dẽo. Nếu bạn có bột gạo ngon, cho ra bánh dẻo, trong thì không cần phải cho bột năng. Các bạn cũng có thể mua bột pha sẵn ở ngoài siêu thị

banhbeobot

- Đổ bánh: Để cho bánh trũng ở giữa, chén đổ bánh phải hấp nóng và nước hấp trong xửng phải nhiều, sôi mạnh. Luôn nhớ khuấy bột đều tay trước khi múc vào chén. Sắp chén vào xửng, để cho chén nóng lên trong vài phút, múc đổ bột vào trong lúc chén còn đang nóng – lượng bột đổ vào chỉ ½ chén là vừa nhưng còn tùy vào độ đặc hay loãng của bột – nếu bột quá đặc, bánh không trủng, còn nếu bột quá loãng, bột sẽ nở trào. Bạn nên đổ thử 1 chén, để nguội xem thử bánh mềm hay cứng; tùy khẩu vị, nếu muốn mềm, thêm vào chút nước; nếu muốn cứng, để cho bột lắng xuống, múc bỏ bớt phần nước trong. Sau khi châm bột vào, hạ bớt lửa, khi xong một mẻ bánh thì mới mở lửa lớn lên lại. Hấp trong khoảng 4 – 6 phút cho mỗi mẻ bánh, khi bánh chín, lấy ra để nguội. Bạn phải cần đến hàng trăm cái chén nếu muốn dọn bánh ra từng chén! Còn không, sau khi để vừa nguội cho cứng bánh, lóc bánh ra, sắp vào khay, mâm… dùng khăn vải sạch đậy lại. Vét lau sạch chén, hong lại cho chén nóng mới đổ tiếp.

B. Bánh bèo đổ khuôn

banhbeokhuan1

Hiện ở VN có nhiều người kinh doanh bánh bèo sử dụng một loại khuôn bằng nhôm hoặc inox dày, hình tròn, đường kính khoảng 30cm. Mặt khuôn có dập trũng nhiều lổ tròn đường kính từ 5 – 7cm, rất tiện để đổ nhanh và nhiều vì có thể sắp 3 – 4 khuôn một lần vào xửng. Nếu đổ bánh bằng khuôn này, sau khi đổ, phải lóc bánh ra. Và làm nóng khuôn bằng cách cho khuôn trống vào xửng trước, để nóng khuôn lên rồi mới châm bột vào.

banhbeokhuan

- Dù đổ bằng chén hay khuôn, lưu ý bánh bèo phải để nguội khoảng 2 – 3 giờ sau khi đổ, bánh mới ngon.

- Lưu ý: Ở Huế, có người thích đổ bánh bèo nhỏ rất mỏng và mềm, bánh sau khi chín chỉ dày chừng 4 – 5mm, ăn với tôm cháy. Ngược lại những vùng như Quảng Nam, Quảng Ngãi… lại đổ chén lớn, bánh hơi cứng, dày đến 2cm, ăn với nhân tôm thịt băm, đậu xanh.

*

NHÂN BÁNH

- Tóp mỡ: Mỡ gáy cắt hột lựu nhỏ, cho vào chảo để lửa vừa ra mỡ nước, để cho tóp mỡ trở vàng dòn, vớt ra để nguội, chứa trong hủ lọ đậy kín. Tùy thích thay tóp mỡ bằng ruột bánh mì thường hoặc bánh mì sandwich, cắt miếng vuông hột lựu chiên vàng với dầu. Lưu ý khi chiên, bánh mì rất dễ cháy, đừng để dầu quá nóng, dùng vá lổ vớt nhanh tay khi bánh vừa trở vàng dòn.

- Hành phi: Hành lá hoặc lá boa rô cắt nhuyển, phi thơm bằng dầu hoặc mỡ nước với phân lượng cứ 1 muỗng hành + 2 muỗng dầu. Khi phi hành, để dầu nóng vừa, cho hành vào là tắt bếp, đảo đều, sao cho hành còn sắc xanh sau khi phi.

- Tôm chấy (chà bông): Dùng tôm tươi hấp chín lột vỏ lấy nạc. Hoặc tôm khô con nhỏ ngâm với một lượng nước ấm vừa đủ sấp mặt tôm, khi tôm nở mềm là vừa đủ hút hết phần nước ngâm để không mất vị ngọt của tôm. Giã tôm cho mịn nhuyễn, cho tôm giã mịn vào chảo, để chảo vừa nóng ấm, đảo đều tay cho đến khi tôm thật khô và tơi hẳn ra. Dùng rây kim loại, chà tôm qua rây để có được tôm chả bông thật mịn. Để nguội hoàn toàn, cất trong hủ lọ có nắp đậy kín.

- Tôm thịt xào: Dùng phân lượng 3 phần thịt heo nạc dăm + 1 phần tôm tươi. Băm nhuyễn tôm thịt, ướp trộn đều với ít muối, tiêu… tùy khẩu vị. Xào chín tôm thịt với chút dầu phi hành lá vừa đủ. Thêm vào 4 phần sốt cà chua đặc + 2 phần nước, nấu sôi và nêm lại tùy khẩu vị.

- Đậu xanh: Đậu xanh cà sạch vỏ, vo rửa. Nấu chín với một lượng nước vừa đủ như nấu cơm, khi đậu chín mềm, nước vừa cạn, dùng đũa cả đánh cho đậu mịn nhuyển. Cho vào đậu tán mịn ít dầu hoặc mỡ nước theo phần lượng: 1 lon đậu + 1 muỗng súp dầu + ½ muỗng cà phê muối, đánh cho đều. Sau khi đánh nhuyển, đậu phải còn ở dạng mềm ướt, điều này tùy vào việc canh nước đừng để cho đậu chín khô.

- Nước mắm: Tùy vào chất lượng nước mắm đang sử dụng có độ đạm như thế nào, có thể tạm dùng công thức: 1 phần nước mắm + 3 hoặc 4 phần nước lọc, thêm đường từ từ cho có độ ngọt tùy khẩu vị – thường là bánh bèo chén dùng nước mắm pha loãng, ngọt nhẹ, thêm tỏi ớt giã nhỏ vừa đủ thơm chứ không cay – để riêng ít ớt băm xào với tỏi để tùy thích nêm thêm ít chanh để có vị chua nhẹ.

- Trình bày món ăn: Lóc bánh ra dĩa, mỗi dĩa 3 – 5 cái hoặc dọn từng chén. Láng lên mặt bánh ít hành phi, rắc ít tôm chà bông, vài miếng tóp mỡ. Hoặc dùng nhân tôm thịt xào có hay không đậu xanh.

Tiễn Anh Trong Mưa

h

Tiễn Anh Trong Mưa

Nhạc Nhật
Lời Việt: Lữ Liên

Lòng ngậm ngùi thương nhớ
Em tiễn anh trong chiều mưa
Ngồi chờ người yêu dấu
Ðã khuất sau ngàn dâu
Còn một mình bên ga vắng
Em đứng vói trông theo mây trắng
Bỗng thấy gió mưa lạnh đôi vai
Mới biết mất nhau trong đời
Ôi người đi suốt kiếp
Ta còn chốn đây tuy lòng đã chết
Vẫn nhớ thương hoài
Và từng đêm mãi kêu tên người
Ðường đời dù hai lối
Ôi tình xưa thắm thiết theo ngày tháng đi
Dĩ vãng đang còn xanh thắm
Chốn cũ thương mưa về
Ðể người yêu em lỡ quên câu thề
Lòng còn dài nhung nhớ
Nước mắt đẫm theo mùa ngâu
Thầm hỏi người yêu dấu
Ðã ra đi về đâu
Chiều này trời giông tố chăn gối
Bỗng thơm hương quyện cũ
Nhắm mắt thấy anh còn nhẹ ru
Ru mãi giấc mơ năm nào
Ôi người đi suốt kiếp
Ta còn chốn đây tuy lòng đã chết
Vẫn nhớ thương hoài
Và từng đêm mãi kêu tên người
Ðường đời dù hai lối
Ôi tình xưa thắm thiết theo ngày tháng đi
Dĩ vãng đang còn xanh thắm
Chốn cũ thương mưa về
Ðể người yêu em lỡ quên câu thề


Mong Em Về Trước Cơn Mưa

mua

mong em về trước cơn mưa
mây giăng kín núi đò chưa cập cầu
thương em nhiều nỗi sông sâu
truân chuyên con nước biết đâu anh dò
ba mươi năm một chuyến đò
chưa xong chuyển lại thân cò sang sông
trăm năm một cõi bềnh bồng
chua chanh chát chuối vẫn nồng trầu cau
em còn đợi chuyến đò sau
hay là không thể đợi nhau bờ này?
em về lấy tóc chẻ mây
buộc anh đứng lại như cây sông Hàn
để cho anh với bạch đàn
ngẩn ngơ che nắng nhỡ nhàng trú mưa
lòng anh như tấm vải thưa
em con mắt tháng đung đưa ước gì?
thôi đừng cong nữa làn mi
trời sinh con mắt khỏi đi đường vòng
lòng anh con nước đang ròng
biển đau rút ruột cua còng chỏng chơ
lấy khăn mà gói bơ vơ
tay cầm nước mắt bao giờ sang sông?
gặp minh mang cũng mênh mông
nắng qua bao chuyến mà không nhạt nhòa
lòng anh rúc tiếng tù và
gọi đò mãi… bỗng nhớ ra gọi mình.

Thu Bồn

(Sông Hàn 1985)


Tương Tư Chiều

chieubuon

Bữa nay lạnh mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ em, em hỡi ! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm,
Mà ánh sáng đều hòa cùng bóng tối.
Gió lướt thướt kéo mình qua cỏ rối;
Vài miếng đêm u uất lẩn trong cành;
Mây theo chim về dãy núi xa xanh
Từng đoàn lớp nhịp nhàng và lặng lẽ.
Không gian xám tưởng sắp tan thành lệ.

Thôi hết rồi! còn chi nữa đâu em!
Thôi hết rồi! gió gác với trăng thềm,
Với sương lá rụng trên đầu gần gũi.
Thôi đã hết hờn ghen và giận dỗi.
(Ðược giận hờn nhau! Sung sướng bao nhiêu!)
Anh một mình, nghe tất cả buổi chiều
Và chầm chậm ở trong hồn hiu quạnh.

Anh nhớ tiếng. Anh nhớ hình. Anh nhớ ảnh.
Anh nhớ em, anh nhớ lắm ! Em ơi !
Anh nhớ anh của ngày tháng xa khơi,
Nhớ đôi môi đang cười ở phương trời,
Nhớ đôi mắt đang nhìn anh đăm đắm.
Em! xích lại! và đưa tay anh nắm!
Gió bao lần, từng trận nhớ thương đi,
– Mà kỷ niệm ôi, còn gọi ta chi …

Xuân Diệu


Buồn Thu

buonthu

Buồn Thu

Hàn Mạc Tử

Ấp úng không ra được nửa lời
Tình thu bi thiết lắm thu ơi!
Vội vàng cánh nhạn bay đi trớt
Hiu hắt hơi may thoảng lại rồi

Nằm gắng đã không thành mộng được
Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi
Ngàn trùng sương tỏa, cây e lạnh
Chỉ có thông kia chịu với trời.

 


Làm Sao Quên Em

SAo Băng Khóc

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.