Archive for the Quê Tôi Category

Nồng nàn nỗi nhớ Hội An

Posted in Quê Tôi on Tháng Hai 18, 2010 by chimdada

Chiều nay, bất chợt rơi ra từ đâu đó mấy tấm hình chụp trong chuyến du lịch về Quảng Nam, chạnh lòng bâng khuâng nhớ phố cổ Hội An da diết!

Ba ngày ngắn ngủi gắn bó với Hội An – không biết đã đủ để gọi tên thành tình yêu và nỗi nhớ không nhỉ? Chỉ biết khi xe lăn bánh rời khỏi Hội An, là biết mình đã trót để hồn “dan díu” với phố cổ thương yêu; biết rồi đây lòng sẽ nhớ sẽ thương, sẽ đầy tràn những hoài niệm về phố cổ như một người bạn tình thoáng qua trong đời mà những dấu yêu mãi còn đọng lại trên môi một vị tình nồng ấm…

Nhớ lắm từng con phố dài với những ngôi nhà gỗ cổ xưa hình ống mang nét chạm trổ tinh vi đã tồn tại từ hơn ba trăm vòng quay xuân hạ thu đông, xuyên suốt từ phố nọ sang phố kia trong sắc nâu thâm trầm của những mái ngói ngày đêm hát thầm về mưa nắng thời gian. Quá khứ chập chờn thơm hương vương lên cái cảm giác của sự bình yên như đi trong một thế giới thần tiên không  tiếng ồn ào và bụi bặm của động cơ, không những biển hiệu quảng cáo dọc ngang của chốn phồn hoa mang tên Hà Nội mà mình đã sống…

Chỉ còn lại một sự lắng đọng mang tên cảm nhận trong buổi chiều yên ả thong dong đạp xe qua từng con phố nhỏ, khám phá những nét dịu dàng, đằm thắm và tinh tế của đất và người Hội An…

tamtay.vn - photo - NHỚ PHỐ CỔ HỘI AN
Nhớ ông cụ già cho thuê xe đạp rung rung chòm râu bạc nở một nụ cười  sảng khoái trước thắc mắc của mình khi cho khách thuê xe mà không cần đặt cọc. Nhớ khuôn mặt lí lắc của cô bé con trên đường Nguyễn Thái Học khi mình hỏi đường. Cô bé lắc đầu không biết, nhưng người cha của em khi biết mình là người Bắc ghé thăm và muốn hỏi đường, đã không ngần ngại chạy đuổi theo xe đạp của mình cả một đoạn đường dài đến cả một cây số để chỉ đường cho khách phương xa…
Trải dài âm thầm theo bước chân mình suốt cả chiều dài phố cổ là những con người hiền lành chân chất như thế, là những bản nhạc không lời du dương vang lên không dứt, như một dòng chảy êm đềm và miên viễn ru thành những ký ức ám ảnh khi xa…
tamtay.vn - photo - NHỚ PHỐ CỔ HỘI AN

Nhớ khung cảnh mơ màng trong ánh sáng mờ ảo của những chiếc đèn lồng đung đưa trong gió bình yên – một vẻ đẹp huyền ảo, lãng mạn và sâu lắng thắp lên trong lòng người những cảm xúc thần tiên…

Nhớ cô gái bán đèn lồng lưu niệm ở một góc phố nhỏ trên đường Trần Phú có nụ cười hiền với chiếc răng khểnh duyên duyên khi giới thiệu về ý nghĩa màu sắc của những chiếc đèn lồng: Màu đỏ tượng trưng cho sự may mắn, màu vàng ánh lên những tươi vui, mầu gấm huyết dụ mang thoáng kiêu sa và sắc xanh mong manh một cảm giác lạnh lẽo… Có những chiếc đèn lồng sang trọng  được chế tác từ gỗ quý với những hoa văn chạm trổ đầy tinh tế cùng những tích truyện cổ nổi tiếng phác thảo trên những tấm kính bao quanh dưới bàn tay tài hoa của những nghệ nhân say mê lồng đèn qua năm tháng… Mỗi khi ngọn nến bên trong toả sáng, cảnh mây trắng, trời xanh hoặc nước biếc sẽ liên tục quay tròn, hắt bóng các chi tiết lên mặt kính, sống động và ấn tượng đến lạ kỳ!

tamtay.vn - photo - NHỚ PHỐ CỔ HỘI AN
Mỗi chiếc đèn lồng mang một vẻ dễ thương và ấn tượng khác nhau: hình tròn gợi cảm giác ấm cúng của sự sum vầy; hình quả tram, hình ống dài kiểu Nhật Bản gợi sự bay bổng của những giấc mơ; hình trụ vuông, hình lục lăng theo phong cách Trung Hoa gợi nhiều đến sự bao bọc của yêu thương… Tất cả đủ kích cỡ, màu sắc, chủng loại lơ lửng treo dưới mái hiên tạo thành một thế giới lung linh của những ân tình sâu lắng, thắp trong nhau ánh sáng của nụ cười đôn hậu và ánh mắt trìu mến chan chứa yêu thương chưa vương những nỗi muộn phiền và mỏi mệt…
Nhớ cái cảm giác lành lạnh khi chiều giăng sương trên dòng sông Hoài Phố, nửa như dỗi hờn thổn thức, nửa như muốn ôm ấp gót chân lữ khách cùng  giọng ca bài chòi đâu đó vẳng lên từ những con thuyền biết kể chuyện cổ tích về dòng sông … Em gái nhỏ môi hồng mắt sáng trong ráng chiều hiu hắt đổ bóng xuống lòng ta thoáng mê đắm bâng quơ…
Rồi dưới ánh trăng đêm, bên chén rượu nồng em kể cho ta nghe về những đêm hoa đăng không có ánh đèn đường, đèn neon – chỉ ánh sáng đèn lồng ngập tràn phố Hội nghe những “thi huynh”, “thi muội” trong các câu lạc bộ thơ như Hoài Phố, Sông Tranh, Trường Giang… gửi tặng cho nhau những vần điệu của ân tình ngọt ngào, trong sáng với nét dịu dàng, e ấp của tình yêu lứa đôi lứa, của những tâm hồn mong gặp những tâm hồn tri âm đồng điệu – dù tuổi tác đang trôi về phía xế chiều… Phải rồi! Ta đã đọc được ở đâu đó, rằng Quảng Nam là vùng đất của thi ca với mạch nguồn tươi mát chảy từ phố Hội – sông Hoài…

Khoảnh khắc ấy, phút giây ấy – khi chia tay để về với Hà Nội là lúc biết hồn mình từ đấy sẽ nhuốm đầy lưu luyến và nhớ thương: Những con đường hẹp chạy ngang dọc tạo thành các ô vuông kiểu bàn cờ; những quán café nhỏ xinh, không gian thân mật và ấm cúng của những gallery; những món ăn phong vị xứ Quảng như bánh Bo, bánh Vạc, Cao lầu, rồi những bản nhạc không lời thấm đẫm hồn người đầy xao xuyến…

Tất cả dẫu đã lùi xa sau lưng cả hàng nghìn kilomet, dẫu có lúc đã lẫn vào đâu đó cái guồng quay sôi động của chốn Hà Thành phồn hoa – nhưng vẫn luôn ấm nóng thiết tha; vẫn mãi vẹn nguyên cảm giác bình yên trong một vòm trời cách biệt với sự phô pha mà ăm ắp những ân tình đằm thắm đến tinh khôi.

tamtay.vn - photo - NHỚ PHỐ CỔ HỘI AN

Không quá trang nghiêm như Cố Ðô Huế, không quá sôi động như chợ Lớn, nét cổ truyền nơi đây mang một vẻ thuần khiết, thu hút những tâm hồn ưa chuộng lãng mạn của những ngày xa xưa… Có ai đó đã nói về Hội An như vậy. Còn với mình, phố Hội bình dị tựa bông hoa trầm lặng mà nhiều mê đắm giữa thời gian vương hương vào tháng năm, vào lòng người – dẫu chỉ một lần ghé chân mà hồn gửi lại, hát mãi như một tình nhân…

Gửi về phố cổ những yêu thương và ước mong một ngày gặp lại, để tắm trên sống nước sông Hoài, thấy lòng tươi mát như đang uống đầy mạch nguồn của mùa xuân…

00h12, 13.01.2009

Bài và ảnh: LƯƠNG ĐÌNH KHOA

(Sưu tầm)

Thương thế, quà quê…

Posted in Quê Tôi with tags , , , , , , , , , , , on Tháng Hai 18, 2010 by chimdada

Thương thế, quà quê…

1.Một sáng đến cơ quan, nghe một đồng nghiệp ta thán: “Nhà mình mấy hôm nay có người nhà ở quê lên, tha lôi theo đủ thứ: nào gạo, nào trứng, đỗ, lạc, đu đủ, ngô, khoai…, để đầy cả góc nhà. Ở Hà Nội bây giờ có thiếu thứ gì đâu, mang vác lên làm gì cho khổ!”. Ôi, quà quê, lơ ngơ lên phố thị làm gì để đôi khi tủi phận…

Thế nhưng quà quê vẫn lên phố, dù được mong đợi hay không. Sự xuất hiện của quà quê có khi được đón nhận chân tình, nhưng cũng có khi gặp sự thờ ơ, hờ hững. Với những người nhà quê vô tư, hồn hậu, quà quê là “của ít lòng nhiều”, “của nhà trồng được”… Không kiểu cách, màu mè, không vụ lợi, toan tính, quà quê cứ thế đùm đùm, bọc bọc lên phố. Đôi khi quà quê còn lân la làm quen với hàng xóm của con cháu trên thành phố. Khi thì dăm chục trứng gà, trứng vịt, lúc lại mấy đẵn mía tím ngọt, khi thì bơ lạc, lúc lại trái cam… Chả khách khí gì sất, quà quê cứ thế vào nhà lúc mâm cơm còn chưa dọn đi, nói cười xởi lởi: “Bà ở quê lên chơi, có chục trứng gà quê mang sang cho bé Tin này! Lòng đỏ lắm, bổ lắm, không như trứng gà nuôi cám trên này đâu!”, rồi quày quả ra về, chẳng đợi nghe câu cám ơn! Nhìn rổ trứng quê, bé Tin thắc mắc: “Sao trứng này bẩn thế hả mẹ?”. “Ừ, trứng này vừa nhặt từ ổ rơm, vẫn còn dính mấy cọng rơm đây này, có qua xử lý tia cực tím như trứng gà trong siêu thị đâu con…”. Nhà ở thành phố lát gỗ, trải thảm len, quà quê lắm lúc hồn nhiên mang cả rơm rạ vào phòng khách…

2.Tôi thường thấy e dè trước những món quà tặng có vẻ đắt tiền. Có lẽ bởi vì ngày xưa, mẹ tôi hay dặn: “Quà tặng cốt là ở tấm lòng. Quà tặng đắt tiền thường là thứ đồ để mua chuộc!”. Tôi luôn cố gắng cưỡng lại sự hấp dẫn của những món quà sang trọng, thế nhưng chưa bao giờ tôi có thể từ chối những món quà quê. Cưỡng lại sự “mua chuộc” đương nhiên là khó khăn, nhưng thuận theo sự cám dỗ cũng không phải dễ dàng. Với quà quê, chẳng cần phải băn khoăn cưỡng lại hay thuận theo, chỉ đơn giản là nhận, mủi lòng và nhớ! Quà tặng đắt tiền có thể khiến thích thú, nhưng quà quê lại khiến nao lòng và nhớ lâu, nhất là khi nó được tặng trong sự rụt rè, bối rối. Đã mười mấy năm rồi, tôi chưa gặp lại người bạn học đã bối rối dúi vào tay tôi gói bánh cáy khi tôi đang đứng bên cửa sổ giảng đường: “Đặc sản quê mình đấy! Mình rất mến bạn…”. Chỉ vậy thôi. Rồi ra trường, rồi mỗi đứa một nơi… Vậy mà đôi lúc chợt nhớ, chợt thấy như đã đánh rơi niềm hạnh phúc giản dị, đơn sơ. Ừ, thì ai mà để ý đến bánh cáy chứ, có bao giờ thấy bạn nói gì với tôi đâu? Lặng lẽ như thế, quà quê đến rồi đi, để lại chút dư vị mộc mạc, quê mùa trong ký ức học trò xa thẳm. Giờ có còn ai mang bánh cáy lên giảng đường tặng bạn gái nữa không?

3.Quà tặng đem lại niềm vui cho cả người nhận lẫn người tặng. Và tôi rất thích cái cảm giác khi gói quà và đem đi gửi. Cầu kỳ chọn giấy gói quà, rồi tìm dải nơ tiệp màu với giấy gói. Nếu nhờ người quen chuyển giúp thì không quên ghi thêm dòng chữ trên gói quà: “Nhờ anh (chị, cô, bác…) chuyển giúp, xin cám ơn nhiều!”.

Sau đó thì hình dung ra vẻ mặt của bạn lúc mở gói quà… Thấy vui làm sao!

Nhưng quà quê thì không thế. Quà quê chẳng bao giờ “sửa soạn áo quần”, có thế nào thì cứ thế mà ra chỗ hẹn, trong một lớp giấy báo hoặc túi nylon. Vậy mà quà quê lại khiến lâng lâng, say nồng. Chẳng điệu đà, đài các, sang trọng như các “nàng” rượu tây, chai rượu nếp quê của bạn khiến cho không gian cà phê sành điệu trở nên thân tình, gần gũi, rồi sau đó thì chếnh choáng và ấm áp lạ lùng! Nhìn món quà bạn tặng, chợt thấy mình nhiều lúc kiểu cách quá.

Quà quê đôi khi lại được gửi qua đường bưu điện, theo đường phát chuyển nhanh. EMS bánh ít, EMS quả vả, EMS mật ong và oải hương…, quà quê lên phố bằng phương cách chuyển phát hết sức hiện đại, nhanh tiện mà cũng không kém phần lãng mạn. Trong không khí ngày tết, giữa những ly sâm banh và vang đỏ, giữa những hộp bánh và kẹo tây, nhìn đĩa bánh ít lòng chợt chùng xuống. Thương thế quà quê… Cuộc sống có nhiều điều không thể đoán định. Đôi khi con người ta trở nên cách xa và nghi ngại vì những tín hiệu nhiễu sóng. Nhưng quà quê chỉ phát đi một tín hiệu duy nhất, không thể nhận biết sai lệch: tấm lòng quê chân tình!

Mấy hôm trước, tôi lại nhận được chút quà quê: nem chua đặc sản quê bạn. Mở gói quà ra bỗng thấy lạ lẫm: những chiếc nem chua xinh xắn gói lá chuối không buộc thành xâu mà được đóng gói nylon, bảo quản trong môi trường hút chân không, có đầy đủ nhãn mác và hạn sử dụng. Quà quê bỗng chốc mang dáng vẻ thị thành hiện đại, không còn nét “mộc” tự thân của nó nữa! Nhưng nhìn vẫn thấy rất thương…

Lưu Hương